Chuyển đến nội dung chính

Nước mắt của em được lau bằng một tình yêu mới

Tôi gặp Anh vào một ngày không báo trước. Ấn tượng đầu có thể nói là không được đẹp, tôi nhìn Anh không khác một chàng trai bị gay, mặc quần bó sát, dáng vẻ tròn như hột mít, cộng thêm mái tóc chẻ qua một bên (sau này mới biết Anh bị hói). Lúc ấy chỉ nhìn phớt qua, cũng không làm tôi để tâm nhiều lắm. Bởi lòng tôi đang có một bóng hình khác mà tôi thầm thương rất lâu rồi. 

Tôi vẫn chờ đến dịp sẽ nói ra tình cảm của mình với người tôi thích, nhưng có lẽ ông trời đã định sẵn tôi và người ấy không thích hợp, mặc dù đã ngỏ lời thích và được người ta đáp lại tình cảm, nhưng tôi vẫn sợ những nỗi sợ mà trước đây nó luôn tồn tại trong tôi. Tôi đã không chọn cách bên người ấy bình yên. Rồi tôi gặp Anh, mỗi ngày đi làm Anh cũng đưa tôi về, cũng quan tâm nhắn tin, những nơi nào có tôi hay ai trong công ty tôi quen, Anh đều kết bạn làm quen, thời gian ấy Anh ra sức tỏ tình, thả thính đủ kiểu. Thế nhưng tôi cũng không động lòng. 



Ngày Anh hẹn tôi mời đi ăn , Anh nói làm bạn gái Anh nhé! Cho tới bây giờ, tôi cũng chưa nói đồng ý. Thế nhưng , nhìn lại đoạn đường chúng tôi đi cùng nhau cũng gần 2 năm. Biết bao vui buồn, đau khổ, cay đắng, hiểu lầm và mệt mỏi của cuộc sống, áp lực của công việc...tất cả đã làm chúng tôi ngày càng kiệt sức và mất sự kiên nhẫn. 

Phải! Ai trong chúng ta cũng đều có góc khuất, có nỗi niềm riêng, và để sống cùng nhau chúng tôi đã trải qua không biết bao lần chia tay. Bao lần cãi vả có cả nỗi đau trong lòng lẫn bên ngoài. Vết thương có thể lành nhưng sẹo ấy mãi không phai. Có lẽ nhẫn nhịn và cất giấu nỗi buồn không hẳn là cách hay nhất mà chúng ta quyết định cùng ai đó đi hết cuộc đời. Nhưng để trải lòng cho đối phương cần có sự an toàn, sự cảm thông và chia sẻ từ tâm. 



Không biết bao lâu rồi tôi không còn vui vẻ yêu đời như trước, do tuổi tác hay do áp lực công việc? Hay do thấy bạn bè ai cũng đã tay bồng tay bế mà tôi vẫn vậy,vẫn là người con gái luôn phải tỏ ra mạnh mẽ, bất cần, gai góc. Có người bảo vậy mà sướng, không chồng không con muốn làm gì, muốn đi đâu cũng được. Còn khi có gia đình nhỏ của mình rồi thì bao việc cần làm, muốn chăm sóc cho bản thân cũng không được. Nhưng cũng một số lại nói lấy chồng đi cho khỏe thân. Thật chẳng thể biết được bởi mỗi người mỗi số mệnh, mỗi cây mỗi hoa, nhà mỗi cảnh mà. 

Nhưng dù gì thì vẫn cần có một người đàn ông cho cuộc đời, ít nhất là còn có người thủ thỉ vui buồn, hạnh phúc khổ đau cùng, chia ngọt sẻ bùi, và cần một bờ vai, một cái ôm chặt khi gặp nhiều muộn phiền. Bởi dù có mạnh mẽ, có bản lĩnh đến đâu thì vẫn chỉ là người phụ nữ yếu đuối, mong manh dễ vỡ. 


Một bàn tay sẽ không thể nào vỗ kêu thành tiếng, trong tình cảm cũng vậy thôi, cần cả hai thật sự yêu, thật sự cần nhau và sẵn sàng bỏ qua mọi lỗi lầm nhỏ, sẵn sàng chịu khổ cực cùng nhau, cùng nhau vượt qua mọi chông gai, khó khăn...thì chắc hẳn hạnh phúc không phải là đích đến, mà sẽ luôn nhận được hạnh phúc trên cả đoạn đường cùng nhau đi. 

Riêng tôi, câu chuyện tình tôi thiếu đi sự tin tưởng, có chút khoảng cách nào đó vô hình, có thể do cách yêu của cả hai chưa đúng hoặc do tôi khép mình quá chặt, hay do Anh không chịu hiểu tôi. Thì sau tất cả, tôi vẫn luôn muốn cảm ơn Anh đã đến bên tôi. Có sóng gió có bão tố mới có được bài học và kinh nghiệm. Và bây giờ có thể tính cách của tôi còn trẻ con lắm, nhưng sâu trong tôi, tôi đã học được cách yêu như thế nào , và giữ người yêu ra sao mà không làm cả hai mệt mỏi. 

Em mong Anh sẽ luôn vui !
TynaTran

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

4 sự chịu đựng để cuộc sống tốt hơn

Sau khi được nghe một video nói về những điều cần phải chịu đựng và chấp nhận trong cuộc sống, sẽ giúp tôi tốt hơn trong đường đời sau này. Tôi bỗng nhận ra, hình như tôi đang trên đà phát triển đúng từ nhận thức, hành vi thói quen hàng ngày.  Có thể trong mỗi chúng ta không phải ai cũng có một cuộc sống và nỗi khổ, niềm lo âu giống nhau. Tất thảy đều do nhiều thứ xung quanh ảnh hưởng mà tạo nên những cảm xúc cung bậc ấy. Tuy nhiên, chung quy lại tôi thấy video này khá đúng với tôi thực tại. Chỉ là tôi đang nói về tôi thôi! Đúc kết lại 4 điều mà video đó đã chia sẻ cho tôi đó là: Chịu đựng suy nghĩ để phá bỏ nhận thức giúp thoát khỏi suy nghĩ cố định  Chịu đựng kỷ luật để tránh bị tầm thường Chịu đựng cô đơn để tích lũy sức mạnh Chịu đựng một cuộc sống ít ham muốn Tôi đồng ý rằng nó sẽ không hoàn toàn đúng với từng cá nhân, như tôi đã nói ở trên, mỗi người là một hoàn cảnh sống khác nhau, rất nhiều thứ khác ảnh hưởng đến ví như gia cảnh, địa vị xã hội, môi trường, cách được ch...

Bình yên là cảm giác đủ đầy từ bên trong

Ngày 3 tháng 10 năm 2025 Viểt cho những ngày tháng sống đơn giản, giản dị và bình yên. Ngồi nhớ lại khoảng thời gian này năm ngoái, tôi và chồng tất tả hấp tấp vội vàng chạy trốn khỏi vùng đất phố thị ồn ào nhộn nhịp này để khăn gói về quê chồng, mà đâu biết rằng tất cả sẽ là một cuộc khởi đầu mới cho tôi và cả chồng cùng đứa con yêu vấu ( Pepsi cục cưng). Nhớ lại khoảng thời gian đó, tôi thật không thể nào nghĩ rằng đó chính là quyết định sai lầm nhất của mình. Nhưng có lẽ đó cũng là sự sắp đặt của ông Trời dành cho tôi và tất cả mọi người. Tôi quyết định về quê chồng để tránh đi thị phi, ồn ào và sự đông đúc chật chội của phố xá Sài Gòn. Tránh đi những điều làm tôi ngột ngạt. Những con người không có lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu. Và rồi tôi đi đến một chân trời với bao sóng gió với bao nghiệt ngã khác nữa mà tới bây giờ tôi cũng chưa thể nguôi ngoai. Tưởng đâu đây là quyết định đúng đắn nhưng mà kèm theo đó là những câu chuyện, những lời nói cay nghiệt từ tôi và những giọt nước mắt m...

Giáng sinh an lành hạnh phúc ấm áp của Tôi

24/12/2022 Giáng sinh an lành và ấm áp! Tôi đã có một mùa giáng sinh an lành và ấm áp cùng với những người bạn người em đồng nghiệp của mình. Mùa đông năm nay Sài Gòn chuyển lạnh và tôi cảm thấy lạnh hơn mọi năm. Cái thời tiết lạnh giá này làm cho tôi mỗi khi tan tầm đều cảm thấy có sự trống trải trong tâm hồn đến vô tận. Tôi rất sợ cái lạnh và sợ cảm giác mỗi năm cứ vào dịp cuối mùa chuyển xuân. Cái thời khắc mà tôi không bao giờ quên được khi mà bao nhiêu nỗi niềm mãi đến hôm nay...ký ức ấy vẫn cứ hiện về rõ ràng trong tâm trí và tôi không sao quên được. Phải! Tôi có lẽ chính tôi đang tự trói mình trong mớ ký ức đau buồn và luôn hoài niệm nó mà không tự giải thoát. Hiện tại của tôi rất tốt, bên ngoài mọi người có thể nhìn nhận tôi là một con người hoạt bát, năng động và hướng ngoại. Có tài ăn nói khéo léo trong từ câu từ, cũng không giấu được nét khó tính có phần hơi cộc tính trong công việc. Nhưng thường thì họ sẽ có chút khó gần tôi hơn. Còn với tôi, sâu thẩm tận bên trong thì lại ...